Học quên để...nhớ cho nhiều
Học quên để... nhớ cho nhiều
Học hờn giận để... cưng chiều đấy thôi
|
Mùa yêu
Trần gian muôn kiếp xưa nay
Lang thang bao kẻ ăn mày nhớ thương
|
Chiêm bao
Tôi thì lấy dại làm khôn
Lấy đắng làm ngọt, lấy buồn làm vui
|
Chuyện bâng quơ
Có người hoang phí đời trai
Mang thơ đổi lấy một vài mùa yêu
|
Người ấy...
Người ấy giờ ở rất xa
Ta mong người ấy như là bạn thôi
|
Vẩn vơ
Tôi nghe từ phía… lặng thầm
Hình như sắp có sóng ngầm bão dông...
|
Với người mơ lá diêu bông
“Bên kia sông Đuống” rất gần
Nhớ ai, ai nhớ... đôi lần ghé chơi
|
Giá như...
Giá như đời cũng như mơ
Bà Tiên, ông Bụt bất ngờ hiện ra...
|
Uống rượu quê đêm Ba mươi Tết
Thắp nén nhang trước tổ tiên
Con xin nâng chén giữa miền quê xa...
|
Lục bát đôi câu
Không em cứ nghĩ ta thừa
Có em mới hiểu mình vừa mất chi
|
Khi em thêm một lần chồng
Thế là cây trúc còn xinh
Như ngày xưa ấy
|
Đêm Đông
Một đời tìm kiếm đẩu đâu
Về làng lại thấy con trâu, cái cày.
|
Nửa đêm chợt thức
Nửa đêm chợt tỉnh giấc mơ
Thương nhà bên gái cập kê chưa gì
|
Ở trọ
Một mình ở trọ một đêm
Tôi nằm mường tượng phòng bên... hai người. |
Gửi từ Hà Nội
Gửi từ Hà Nội lá thư
Trời chưa se lạnh y như ngày nào
|
Nhớ Hải Phòng
Hải Phòng có một con đường
Để ngày mấy buổi em thường đi qua
|
Nhà tôi...
Nhà tôi ở cạnh xóm Liều
Người thân ngại đến, bạn yêu ngại về
|
Thơ viết ở quán bia hơi...
Thế là công việc xong rồi!
Thở phào ta kéo ra ngồi quán bia
|
Vườn xưa
Khói hương mờ ảo cuối mùa
Núi cao ngăn tiếng chuông chùa bay xa…
|
Hình như...
Hình như ai đã bỏ bùa
Để cho sư nữ trốn chùa theo ai?
|
Tặng một sư nữ...
Thất tình, em bỏ đi tu
Để chùa thêm một nhà sư trốn đời
|
Trẻ con ở Xóm bụi đời
Chưa lớn thì đã phải già
Dẫu còn cha mẹ vẫn là... mồ côi
|
Thắp đèn
Giữa ban ngày thắp đèn lên
Ngọn lửa cháy suốt đêm đen chợt về
|
Gửi người trong mơ
Nếu như em chọn một người
Chắc gì may mắn mỉm cười với anh!
|
Một mình
(Đêm nay một mình giữa phố
Một mình công viên
Một mình trăng lên...)
|
Lỗi hẹn...
Hẹn em
Quên chẳng hẹn trời
|
Bao giờ lại đến...ngày xưa?
Bao giờ lại đến... ngày xưa
Ta cùng trẻ lại ngây thơ vụng về
|
Những ngày ốm
Thuốc thang không đủ tiền mời
Cơm canh lạnh nhạt, lệch đôi đũa mòn
|
Vợ tôi
Một nửa tỉnh, một nửa quê
Không xinh đẹp cũng chẳng hề cao sang
|
Viết cho mình
Bao nhiêu công việc bộn bề
Nửa năm rồi đấy chưa về thăm em...
|
|
| |