Họ và tên: Nguyên Ba
Địa chỉ: Quận Phú Nhuận, Tp HCM
Email: nguyenba@yahoo.com
Cảm nghĩ: Cách đây năm năm tôi đã từng trốn nghĩa vụ quân sự bằng cách nộp đơn thi vào một trường trung cấp để lấy giấy xác nhận của trường. Rồi bỏ học trung cấp, tôi theo bạn bè làm những việc xấu... để cả gia đình phải khổ sở. Những ngày ở trung tâm giáo dục tôi mới hiểu mình phải sống như thế nào, và tôi đã vượt qua những thói xấu của mình nhờ các anh chị ở trung tâm, ba mẹ, bà con động viên... Bây giờ tôi vừa đi học vừa tuyên truyền phòng chống tệ nạn xã hội. Mới đây, tôi được đọc nhật ký của anh Thạc, chị Trâm. Đêm tôi đã không ngủ được với những dòng nhật ký từ hai trái tim trẻ đầy khát vọng đẹp đẽ ấy; những dòng nhật ký của các anh, chị đã giúp tuổi 20 chúng tôi - thế hệ trẻ bây giờ - hiểu thêm những hi sinh thầm lặng, biết và dám vượt lên đau thương, mất mát, vượt lên chính mình... Dù nhỏ bé nhưng tôi cũng đang làm điều ấy bằng niềm tin tìm được từ các anh, chị.
Dowload file: Không có file
Thời gian gửi: 19/8/2005

Họ và tên: hatranm@yahoo.com
Địa chỉ: hatranm@yahoo.com
Email: hatranm@yahoo.com
Cảm nghĩ: Tôi đã xúc động theo dõi câu chuyện đời của anh Thạc và chị Trâm trên các phươg tiện thông tin đại chúng trong những ngày qua. Tôi may mắn là một trong những người cùng thời với anh Thạc và chị Trâm, (dù có đi sau hơn một chút - cũng có đứng thứ nhất văn miền Bắc năm sau anh Thạc và 2 lần được giải thưởng của Bác Hồ thời học phổ thông) gần 10 năm đi bộ đội, giờ đây tiếp tục làm công việc của đời thường, tôi rất tự hào khi thấy tấm gương của anh Thạc và chị Trâm vẫn lay động được tâm hồn và cổ vũ được niềm tin và lý tưởng sống đẹp của rất nhiều người, đặc biệt là nhiều bạn trẻ trước những khó khăn và thử thách của cuộc sống hôm nay, dẫu có khác những năm 70 nhưng không hề kém phần khốc liệt.Đất nước cần nêu cao những tấm gương hy sinh như thế để có thể đi tiếp chặng đường mới. Chân thành cảm ơn
Dowload file: Không có file
Thời gian gửi: 19/8/2005

Họ và tên: Vũ Nguyên
Địa chỉ: Đà Nẵng
Email: vunguyendn@yahoo.com
Cảm nghĩ: Không có gì xấu hổ cho bằng khi đọc được những dòng nhật ký của một người viết cùng tuổi với mình mà càng lúc càng nhận ra sự nhỏ bé của mình đối với người đó. Điều xấu hổ thứ nhất ta chợt nhận ra là không thể nhớ nổi tuổi 20 của chính mình đã trôi qua như thế nào! Không có gì đáng để trăn trở đối với một sinh viên năm 2, chỉ cần học chăm để đủ điểm nhận học bổng hằng tháng. Chưa bao giờ dôi ra một tiếng đồng hồ suy nghĩ về một ngày mai ta sẽ làm gì để không chỉ có một cuộc đời nhàn nhạt và tạm ổn! Tuổi 20 tròn trĩnh và dễ thương với 20 ngọn nến thắp lên ngày sinh nhật, cũng chỉ là bù khú với những ước mơ đúc từ một khuôn: “mong có tình yêu đẹp, có công việc tốt khi ra trường và sống hạnh phúc”. Ta đã chưa từng nhen nhóm cho mình một lý tưởng gì cao đẹp để làm cột mốc cho lứa tuổi 20 rạng ngời đó, thậm chí chỉ để sau này khi lớn lên và già đi, ta cũng có cái để nhớ về tuổi 20 đẹp một thời. Ta đã quay lưng với những bài học lịch sử trong nhà trường bằng cách quên ngay sau khi học, để rồi hôm nay khi bắt gặp những dòng nhật ký của anh Thạc, ta bỗng sợ hãi khi nhận ra rằng trái tim mình vẫn còn có thể rung lên bần bật trước những nghĩ suy cao đẹp của anh về lịch sử, về đất nước và dân tộc. Ta bỗng chợt sợ hãi khi đi trên những con đường rất đẹp hôm nay mà ở phía bên dưới có thể vẫn còn nằm lại xương cốt của bao người. Ta sợ hãi như một thằng nhóc 20 tuổi trống rỗng và tầm thường của thế hệ này khi chợt nghĩ về thế hệ trước. Ta, một tế bào trong cơ thể thế hệ thanh niên tuổi 20 hôm nay, đã làm được gì cho đất nước như các anh đã làm khi mà một bài học lịch sử vẫn không thể thuộc... Và bỗng thấy cái mà ta gọi là tình yêu và hạnh phúc ở tuổi 20 của mình thật xa lạ và nhỏ bé so với những gì trải dài trong 240 trang nhật ký của anh Thạc. Ta đã không thể là chính mình để yêu theo cách của riêng mình, đã phải mượn những thứ tình yêu trong phim Hàn Quốc, trong nhạc trẻ hiện nay để nói hộ lòng mình. Phải chăng ta nghèo đến thế? Bao nhiêu lần ta nghĩ đến người yêu và mong muốn gì cho người đó? Hay những thứ xúc cảm nhỏ nhen tầm thường đến từ thể xác mà ta hằng thèm khát đã giết chết những ước vọng đẹp cho một tình yêu thật sự? Tuổi 20 ta đã chưa nghĩ được như anh Thạc đã nghĩ về tình yêu và hạnh phúc. Tuổi 20 ta đã không biết yêu... Và ta đã khóc không chỉ cho những nỗi buồn và niềm day dứt của anh Thạc thấm đều qua từng trang nhật ký. Anh Thạc chắc đã không nghĩ rằng hơn 30 năm sau những tâm sự thầm kín của anh lại đem đến cho tuổi 20 thế hệ sau nhiều sự xấu hổ đến như vậy, và có lẽ anh không hề mong vậy. Ta biết khi gấp lại trang cuối cùng của quyển nhật ký, có lẽ sẽ vang vọng lời anh Thạc như động viên ta hãy cố gắng sống cho xứng đáng với tuổi 20, để “những trang giấy còn lại đằng sau sẽ toàn là những dòng vui vẻ và đông đúc” như dự cảm của anh trở thành hiện thực.
Dowload file: Không có file
Thời gian gửi: 

Họ và tên: Thanh Yên
Địa chỉ: Quận 1, Tp Hồ Chí Minh
Email: thanhyen@yahoo.com
Cảm nghĩ: Đọc những trang viết của anh Thạc, chị Trâm, tôi lặng người xúc động vì có gì đó giống như những trang nhật ký của anh trai tôi - liệt sĩ Huỳnh Phan Lê. Tôi vội tìm nhật ký của anh tôi và bất ngờ nhận ra các anh, chị tuy không cùng tuổi, không cùng ngành nghề và vào chiến trường những năm tháng khác nhau nhưng lòng yêu nước, nhiệt tình cách mạng và thực tế chiến đấu đã trui rèn họ có lẽ sống cao đẹp. Dù không phải là nhà văn nhưng chính cuộc chiến tranh gian khổ mà đầy ắp tình người đã khiến họ cầm bút ghi chép lại. Và cũng chính điều đó đã làm cho những trang văn của họ đầy chất thơ và giàu sức sống kỳ lạ. Trong khói lửa của chiến tranh ác liệt, ở những người như anh Thạc, chị Trâm và anh trai mình, tôi vẫn nhận ra vẻ đẹp của quê hương đất nước, vẻ đẹp nhân hậu và dâng trào lòng yêu cuộc sống của giới trẻ VN. Nói như chị Trâm, “chiến tranh vô cùng gian nan, chết chóc hi sinh còn dễ dàng hơn ăn một bữa cơm, vậy mà người ta vẫn bền gan chiến đấu. Con cũng là một trong muôn ngàn người đó, con sống, chiến đấu và nghĩ rằng mình sẽ ngã xuống vì ngày mai của dân tộc”... Còn anh trai tôi trong nhật ký của mình cũng linh cảm điều đó: “Dẫu thân ta xương trắng, máu hồng Có ngã xuống trước ngày thắng lợi...”.
Dowload file: Không có file
Thời gian gửi: 


Trang: [ 1 ]
 
 
Suy nghĩ bạn đọc
» Tuổi 20 của đất nước ngày ấy...
» Khi đọc Mãi mãi tuổi 20
» Đất nước cần nêu cao những tấm gương...
» Tìm lại một niềm tin!
Gửi bài
 Nguyễn Ngọc Điệp
 Trịnh Thanh Lâm
 Hà Văn Chương
 Nguyễn Thành Dũng
 Nguyễn Thu Hà
 Lê Thị Phương Hà
 Phó Thị Thuý Hằng
 Nguyễn Văn Hiệp
 Nguyễn Tiến Long
 Rơ Châm Thuyên
 Nguyễn Ngọc Sơn
 Đỗ Thị Ngân Thương
 Giang Thiên Phú
 nguyễn Xuân Nghiễm
 Nguyễn Hoà bình
 Nguyễn Mạnh Dũng
Ý kiến khác
 
Văn học tuổi 20
» Chuyện về Đặng Thùy Trâm viết từ Mỹ (kỳ 3)
» Chuyện về Đặng Thùy Trâm viết từ Mỹ (kỳ 4)
» Chuyện về Đặng Thùy Trâm viết từ Mỹ (Kỳ 5)
» Chuyện về Đặng Thùy Trâm viết từ Mỹ - (Kỳ 6)
» Chuyện về Đặng Thùy Trâm viết từ Mỹ - (Kỳ 7)
» Chuyện về Đặng Thùy Trâm viết từ Mỹ (kỳ 8)
» Chuyện về Đặng Thùy Trâm viết từ Mỹ - Kỳ cuối
» Nhật ký Tài hoa ra trận của Hoàng Thượng Lân
» Nhật ký Tài hoa ra trận của Hoàng Thượng Lân
» Hồi ký Tài hoa ra trận của Hoàng Thượng Lân
» Nhật ký Tài hoa ra trận của Hoàng Thượng Lân
» Nhật ký Tài hoa ra trận của Hoàng Thượng Lân
» Nhật ký Tài hoa ra trận của Hoàng Thượng Lân
» Nhật ký Tài hoa ra trận của Hoàng Thượng Lân
» Nhật ký Tài hoa ra trận của Hoàng Thượng Lân
» Nhật ký Tài hoa ra trận của Hoàng Thượng Lân
Tâm sự tuổi 20
» Tâm sự của người Việt trẻ
» Đất nước đã sinh ra những con người như thế
Gửi bài