| Cảm nghĩ: | Đọc những trang viết của anh Thạc, chị Trâm, tôi lặng người xúc động vì có gì đó giống như những trang nhật ký của anh trai tôi - liệt sĩ Huỳnh Phan Lê.
Tôi vội tìm nhật ký của anh tôi và bất ngờ nhận ra các anh, chị tuy không cùng tuổi, không cùng ngành nghề và vào chiến trường những năm tháng khác nhau nhưng lòng yêu nước, nhiệt tình cách mạng và thực tế chiến đấu đã trui rèn họ có lẽ sống cao đẹp. Dù không phải là nhà văn nhưng chính cuộc chiến tranh gian khổ mà đầy ắp tình người đã khiến họ cầm bút ghi chép lại.
Và cũng chính điều đó đã làm cho những trang văn của họ đầy chất thơ và giàu sức sống kỳ lạ. Trong khói lửa của chiến tranh ác liệt, ở những người như anh Thạc, chị Trâm và anh trai mình, tôi vẫn nhận ra vẻ đẹp của quê hương đất nước, vẻ đẹp nhân hậu và dâng trào lòng yêu cuộc sống của giới trẻ VN.
Nói như chị Trâm, “chiến tranh vô cùng gian nan, chết chóc hi sinh còn dễ dàng hơn ăn một bữa cơm, vậy mà người ta vẫn bền gan chiến đấu. Con cũng là một trong muôn ngàn người đó, con sống, chiến đấu và nghĩ rằng mình sẽ ngã xuống vì ngày mai của dân tộc”... Còn anh trai tôi trong nhật ký của mình cũng linh cảm điều đó:
“Dẫu thân ta xương trắng, máu hồng
Có ngã xuống trước ngày thắng lợi...”.
|