| Cảm nghĩ: | Không có gì xấu hổ cho bằng khi đọc được những dòng nhật ký của một người viết cùng tuổi với mình mà càng lúc càng nhận ra sự nhỏ bé của mình đối với người đó.
Điều xấu hổ thứ nhất ta chợt nhận ra là không thể nhớ nổi tuổi 20 của chính mình đã trôi qua như thế nào! Không có gì đáng để trăn trở đối với một sinh viên năm 2, chỉ cần học chăm để đủ điểm nhận học bổng hằng tháng. Chưa bao giờ dôi ra một tiếng đồng hồ suy nghĩ về một ngày mai ta sẽ làm gì để không chỉ có một cuộc đời nhàn nhạt và tạm ổn!
Tuổi 20 tròn trĩnh và dễ thương với 20 ngọn nến thắp lên ngày sinh nhật, cũng chỉ là bù khú với những ước mơ đúc từ một khuôn: “mong có tình yêu đẹp, có công việc tốt khi ra trường và sống hạnh phúc”. Ta đã chưa từng nhen nhóm cho mình một lý tưởng gì cao đẹp để làm cột mốc cho lứa tuổi 20 rạng ngời đó, thậm chí chỉ để sau này khi lớn lên và già đi, ta cũng có cái để nhớ về tuổi 20 đẹp một thời.
Ta đã quay lưng với những bài học lịch sử trong nhà trường bằng cách quên ngay sau khi học, để rồi hôm nay khi bắt gặp những dòng nhật ký của anh Thạc, ta bỗng sợ hãi khi nhận ra rằng trái tim mình vẫn còn có thể rung lên bần bật trước những nghĩ suy cao đẹp của anh về lịch sử, về đất nước và dân tộc.
Ta bỗng chợt sợ hãi khi đi trên những con đường rất đẹp hôm nay mà ở phía bên dưới có thể vẫn còn nằm lại xương cốt của bao người. Ta sợ hãi như một thằng nhóc 20 tuổi trống rỗng và tầm thường của thế hệ này khi chợt nghĩ về thế hệ trước. Ta, một tế bào trong cơ thể thế hệ thanh niên tuổi 20 hôm nay, đã làm được gì cho đất nước như các anh đã làm khi mà một bài học lịch sử vẫn không thể thuộc...
Và bỗng thấy cái mà ta gọi là tình yêu và hạnh phúc ở tuổi 20 của mình thật xa lạ và nhỏ bé so với những gì trải dài trong 240 trang nhật ký của anh Thạc. Ta đã không thể là chính mình để yêu theo cách của riêng mình, đã phải mượn những thứ tình yêu trong phim Hàn Quốc, trong nhạc trẻ hiện nay để nói hộ lòng mình.
Phải chăng ta nghèo đến thế? Bao nhiêu lần ta nghĩ đến người yêu và mong muốn gì cho người đó? Hay những thứ xúc cảm nhỏ nhen tầm thường đến từ thể xác mà ta hằng thèm khát đã giết chết những ước vọng đẹp cho một tình yêu thật sự? Tuổi 20 ta đã chưa nghĩ được như anh Thạc đã nghĩ về tình yêu và hạnh phúc. Tuổi 20 ta đã không biết yêu...
Và ta đã khóc không chỉ cho những nỗi buồn và niềm day dứt của anh Thạc thấm đều qua từng trang nhật ký. Anh Thạc chắc đã không nghĩ rằng hơn 30 năm sau những tâm sự thầm kín của anh lại đem đến cho tuổi 20 thế hệ sau nhiều sự xấu hổ đến như vậy, và có lẽ anh không hề mong vậy.
Ta biết khi gấp lại trang cuối cùng của quyển nhật ký, có lẽ sẽ vang vọng lời anh Thạc như động viên ta hãy cố gắng sống cho xứng đáng với tuổi 20, để “những trang giấy còn lại đằng sau sẽ toàn là những dòng vui vẻ và đông đúc” như dự cảm của anh trở thành hiện thực.
|